Stt lạnh quá, status trời lạnh, giá rét, mùa đông cực hay

Những bài thơ tình buồn nói lên trọng tâm trạng cô đơn trong ko gian lạnh lẽo của mùa Đông tuyệt nhất.

Bạn đang xem: Stt lạnh quá, status trời lạnh, giá rét, mùa đông cực hay

*
thơ mùa đông cô đơn và giá giá.

#01NỖI NHỚ MÙA ĐÔNGThơ: Tùng Trần

Đông đã về trên từng tuyến đường nhỏLạnh vai gầy..anh bỗng ngó mông lungMùa đông xưa ta sánh bước đi cùngNhưng đông này..anh lãnh đạm đơn lẻ

Giờ vị trí đâu..người yêu xưa bé dại bé..?Nhớ em nhiều..anh khoé mắt lệ cayBước một mình trên phố vắng vẻ chiều nayLối đi xưa bổng nhiều năm thêm nỗi nhớ

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trởGiờ phương nào..em có nhớ anh không..?Có khi nào..nhớ kỷ niệm mùa đôngHay niềm hạnh phúc bên ck trong êm ấm..??

Sao thời hạn cứ mãi trôi chầm chậmĐể đêm về..lệ đầm đìa bờ môiĐông vẫn sang mà lại phố vắng em rồiChợt tim anh…bồi hồi bao kỷ niệm

Nhớ cho em..anh nghe hồn tắt lịmMất nhau rồi biết tra cứu ở nơi đâu..??Anh đớn nhức vỡ giấc mộng ban đầuĐể đông sang..anh solo sầu..cô lẻ…!!

THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG CÔ ĐƠN

#02ĐÊM ĐÔNG HOÀI NIỆMThơ: Thiên Gia Bảo

Anh nghe nói gió rét về em ạEm có bi thiết vì mình vắng nhau khôngChiếc khăn gió bảo vệ cả mùa đôngChỉ một phút nặng trĩu lòng đem quăng quật bỏ…

Chắc hiện giờ ở phương trời xa đóĐã có người thắp lửa sưởi trái timĐâu phải anh nhưng mà trông ngóng mong muốn tìmThứ đã cũ của 1 thời xa vắng…

Khi trọng tâm hồn như cái sông phẳng lặngÁi ân chìm xuống tận lòng đại dươngĐông gồm mang băng giá cũng vô thườngBởi trái tim đâu còn niềm cảm xúc…

Phải gắng quên đi mọi gì đã mấtĐể niềm nhức như cơn gió thoảng buồnCuộc sống mới chắc hẳn rằng sẽ vui hơnKhi tình thương chẳng còn là tất cả…

Em êm ấm bên một người xa lạAnh cũng đành đồng ý bị lãng quênPhận kiếp chẳng mang đến hai đứa đề nghị duyênThì chúc em muôn đời luôn hạnh phúc…

Nếu đau thương có tác dụng anh thêm nghị lựcSống vững kim cương bước tiếp đến ngày maiVùi chôn đi xóa bỏ những u hoàiHãy coi như mình không từng…em nhé…

Rồi anh cũng phải vùng lên mạnh mẽTrút muộn phiền đối diện với chính anhNam tử hán ko được vượt lụy tìnhKhi người ta đã cụ lòng đổi dạ.

*
thơ mùa ướp đông lạnh giá (ảnh: internet)

#03GIẤC MƠ MÙA ĐÔNGThơ: Nguyễn Đình Huân

Đêm ngày đông sương rét ánh trăng tàLòng bi hùng hiu nhớ người ta lưu giữ quáBiết giờ đây sống ở chỗ xứ lạCó lúc nào người mát mẻ con tim

Nhớ tình xưa cứ mải miết đi tìmMò ánh trăng đang chìm khu vực đáy nướcCó bao giờ người ta ơi luyến tiếcKhi xa xưa người ly biệt tình ta

Cho một bạn cứ trường thọ xót xaNhớ đầy đủ kỷ niệm đã qua ngày ấyCon tim ta vẫn bao lần run rẩyKhi bàn tay ai nắm lấy bàn tay

Nhớ một thời đôi ta đã đắm sayEm lại mơ về những rất lâu rồi đóHai trái tim yêu nồng thắm cháy đỏMình bồng bềnh như là gió với mây

Hạnh phúc ngọt ngào hơi ấm vòng tayBao khổ cực bao đắng cay chảy biếnĐôi ta thương nhau như thuyền cùng với bếnMong cuộc sống mình dài lâu là mơ.

#04MÙA ĐÔNG VÀ NỖI NHỚThơ: Bình Minh

Tôi ghi nhớ mãi ngày đông ba năm trướcLạnh đầu mùa em cất bước ra điXứ xa kia nhằm tìm kiếm hồ hết gìNgười sinh sống lại thêm vày bao luyến nhớ

Gió Đông giá buốt làm trung tâm hồn trăn trởAnh trở lại bên gác nhỏ dại buồn tênhVà từ đây sao bỗng thấy bồng bềnhAnh cảm thấy lòng mình như hoang tưởng

Ở xứ xa ta định hình chung hướngGắng lên nào dù gió chướng xôn xaoNgày biện pháp xa mặt nỗi ghi nhớ thét gàoBên nhau nhé! Hôm nào em trở lại

Mùa Đông đến khi ta còn hoang hoảiKỷ niệm làm sao còn mãi với mùa đôngNgày phù hợp hôn vui hạnh phúc bên chồngCòn đọng mãi nỗi lòng khi xa vắng..

*
thơ tình sầu đông (ảnh: internet)

#05

SẦU ĐÔNG

Thơ: Trang Lê

Anh tất cả biết hồn em như chết lặngGiọt lệ sầu đêm đông chẳng kết thúc tuônCố tát đi vơi biển khơi cả nỗi buồnRũ phong trần phân tách muôn vàn lối rẽ.

Anh bao gồm biết! Tim em nhịn nhường cô lẻBởi anh buông lời trách vơi trao emSương đêm lạnh lấp ướt lệ mặt thềmGió lùa vào có tác dụng em thêm nhức nhối.

Anh bao gồm biết! Lời yêu anh trao vộiĐể tim này nghe hấp ăn năn xuyến xaoNgỡ như thể lạc vào giấc chiêm baoTừng giây khắc chôn vào trong cam kết ức.

Anh bao gồm biết! Tình trao anh là thựcChẳng dối lừa đâu tô mực mang lại vuiEm nguyện cầu tình duyên thắm ngọt bùiCớ sao mình tự vùi vào điên đảo.

Thế gian này.! có ai mà lại hoàn hảoNên xin người..Đừng xáo lộn tin yêu…!

#06ĐÔNG VỀThơ: Lê Ngọc

Sáng đột nhiên thức giấc thấy trời se se lạnhMới tuyệt thu sẽ tránh để đông vềChợt giận mình sao nửa tỉnh nửa mêThời gian qua mà ko phải nhìn lại !

Chỉ mải miết đắm chìm ngập trong hoang hoảiNgắm ngày thu vàng lá trải bên trên đườngThả trọng tâm hồn phiêu lãng với mùa thươngMà đâu biết má hường em nhạt nắng và nóng !

Ngồi địa điểm đây một mình nơi quán vắngLy cà fe từng giọt đắng rơi rơiGóc thân quen giờ đây vắng một ngườiLại nhớ tiếc thưở trăng tròn khờ ngu !

Phố xa xưa khắc đậm sâu tim mãiNhìn dòng người qua lại dáng vẻ thân quenTừ sáng mai cho tới lúc lên đènLại lê gót tìm chút men đắng cay !

Ta tìm mãi một bờ bến phẳng lặngNơi và lắng đọng không đắng mặn bờ môi!

*
thơ trung tâm trạng buồn mùa đông (ảnh: internet)

#07VỀ ĐI ANHThơ: Thanh Hiếu

Em lạnh lẽo rồi tiếng anh ở chỗ đâuCó về nối lại nhịp cầu dang dởBao đông cho lời hẹn thề đang lỡĐêm tàn canh bi thảm vô cớ tim gầy

Anh hãy về phần mình cùng ngắm áng mâyBồng bềnh gợn thân trời đầy nắng nóng gióChút e thẹn làm má em hây đỏNụ hôn nồng ai đó đặt bờ môi

Tháng mười sang kìa đông ké thật rồiEm mong mỏi được ngồi bên anh thủ thỉKể ra hết phần nhiều gì lòng đã nghĩBao chờ ý muốn âm ỉ dấu yêu à

Thu cúc quà cũng mấy độ đi quaTim trăn trở bao nhiêu là nỗi nhớTrời ban khuyến mãi ngay cho nhì mình duyên nợVề đi anh xin fan chớ chần chừ.

Xem thêm: Tải Font Cho Android 10 - Hướng Dẫn Cài Đặt Font Cho Android

#08

ĐÔNG NHỚ

Thơ: Hoàng Yến

Đông về rồi…em lạnh lẽo quá anh ơiLạnh trong lòng hơn ngoại trừ trời buốt giáĐông vắng ngắt anh …mùa đông gian khổ quáNhìn chỗ nào cũng trống trải …cô đơn

Đông về rồi…nỗi nhớ đột nhiều hơnGối chăn êm …sao tối dài cạnh tranh ngủNhớ da diết một ngày đông đã cũMột cái xiết tay cũng đủ ấm cả đông dài

Đông giá buốt về …em thao thức lưu giữ aiTrách mùa đông sao cứ dài đằng đẵngKhông gồm anh …mùa đông không có nắngChẳng gì đậy đầy nỗi trống vắng trong em

Anh đi rồi….em giá chỉ buốt trong timĐông lâu năm quá …biết tìm kiếm đâu tương đối ấmEm cô đơn dưới bầu trời cao rộngMất anh rồi…em ghét cả mùa đông.

*
thơ ngày đông nhớ người yêu (ảnh: internet)

#09ĐÔNG LẠNHThơ: Hoàng Yến

Đông về rồi …anh tất cả thấy giá khôngCó bi tráng không …khi chú ý trời u ámHay tình chết rồi…lòng sẽ thành vô cảmChẳng thấy óc nề khi gió rét mướt …đông sang

Anh lưu giữ không…duyên mình đã lỡ làngTa cách nhau …từ ngày đông năm ấyBao đông rồi…mà vẫn đau biết mấyKhi gió lạnh về …mưa lớp bụi cứ rơi rơi

Gió đông về …lòng em cứ chơi vơiCơn gió vô tình cứ kể hoài …thủa ấyChẳng thể gom được nắng mùa hè bỏng cháyĐể đông về …đừng mát mẻ cô đơn

Tình cũ rồi…chẳng dám trách dám hờnTrách cơn gió …cứ vô tình gợi nhớGió đông ơi …đã chẳng mong chạm chán gỡMùa đông này ….đừng giá buốt nữa được không.

TÌNH THƠ ĐÔNG BUỒN, LẠNH GIÁ

NHỚ MÙA ĐÔNG NĂM CŨ

Đông lại về một lần nữa đấy anhCòn đường xưa giờ sẽ thành dĩ vãngPhố ko anh trời vẫn xanh màu nắngChỉ địa điểm này lặng ngắt gót chân ai

Đông lại về chỗ góc phố chiều phaiChạng vạng mây trôi vệt nhiều năm lạnh lẽoĐông trong năm này tim hồng xưa khô héoRũ rượi chú ý một nẻo vắng vẻ xa xôi

Anh…. Trả em về lối cũ đứng thông thường đôi.

*
mùa đông về bên cạnh em (ảnh: internet)

#10SẦU ĐÔNGThơ: Xuân Liêm

Tiễn cách em đi buổi muộn màngCủa mùa se rét mướt chớm đông sangCon thuyền đơn nhất rời xa bếnMột khúc thơ buồn mãi dở dang…

Mùa đông lại cho chẳng môi mềmGiọng hát thưa dần dần hết nhẹ êmLối cũ bộn fan đưa, kẻ đónLặng nhìn cuộc sống thường ngày bẽ bàng thêm

Hỏi vệt yêu xưa gồm chạnh lòngKhi thềm đông mới chuỗi hóng mongCó còn tay cùng với chùm sao lạnhĐể ghém trong trái tim ủ giấc nồng

Từng đêm nhạt nhẽo vùng cô phòngNhẩm đếm năm nhiều năm tủi đôi mắt trongRét mướt mùa đông giá rét buồn ngấn lệƯớc thành ngọn nến để em chong

Anh mãi là anh thuở thiếu thờiVẫn còn bầy hát nhịp ảm đạm lơiCho nhòa thương lưu giữ sầu đông gợiMuốn quyện tình em chẳng phút rời

Đông về cơn mơ chẳng tròn hơiẤp ủ trong tâm địa một trơn ngườiDáng nhỏ tuổi tóc vờn theo sóng vợiBên bờ giá chỉ lạnh… tuyết rơi rơi./.

#11

BÀI THƠ TÌNH MÙA ĐÔNG

Thơ: Dương TA

Bài thơ tình anh viết thân mùa đôngKhi xung quanh trời những cơn mưa rỉ ríchĐông vắng ngắt em đêm lâm vào tình thế cô tịchNghe mưa bi thiết lòng càng thấy bi ai hơn !

Đêm không trăng, gió lạnh giật từng cơnLòng thao thức tiếng côn trùng nhỏ trăn trởTìm giấc ngủ lại rơi đúng nỗi nhớChiếu chăn buồn thêm nữa so le !

Bài thơ tình anh viết gió lắng ngheGiọt mưa thấm ướt lem từng con chữ!Lời thơ dịu mà bóng hình níu giữTình ngày đông càng rét mướt phía trời xa!…

Rồi tối tàn trận mưa cũng đi quaCó chút nắng đơn nhất tràn gió bấcTrong chiếc được search từ loại mấtMùa đông nào thì cũng thai nghén mầm xuân.

Niềm tin cậy hoa nắng nở bâng khuâng!..

*
sương lạnh ngày đông (ảnh: internet)

#12NỖI NHỚ MÙA ĐÔNGThơ: Phạm Vậng

Đông lại về đến nỗi nhớ nhiều thêmNhành lan tím trước thềm xưa vẫn đợiCây cằn cọc trơ cành nắm áo mớiGiàn hoa leo buông mọi sợi tơ hồng

Em theo ông chồng vào một sáng mùa đôngAnh cạn bát rượu nồng trong kia táiVùi chôn kín đáo mối tình thơ hậu đậu dạiĐắm men cay ngấm lạnh trái tim sầu

Thủa ban đầu ai tiềm ẩn dài lâuTình thắm mãi không phai color năm thángCon con đường cũ nay bản thân anh đứng lặngLệ ướt mày nghe mặn đắng môi mềm

Ôm bóng hình trong cơn mơ triền miênDìu nhung ghi nhớ qua hai miền sáng tốiGom quá khứ vào câu thơ viết vộiXác pháo hồng vương vãi ngập lối em đi..!

#13MÙA ĐÔNG NƠI EMThơ: Duyên Nguyễn

Đông không về giọt sương rượu cồn cành câyNiềm trắc ẩn mãi tràn trề năm thángEm có muốn như rạng đông toả rạngCho trôi xa đi đều áng mây buồn

Qua ngày dài đang đi cho tới hoàng hônBuổi gặp gỡ gỡ xen vui ai oán lẫn lộnCó ai muốn cuộc sống mình bất ổnCon tạo thành xoay làm xáo trộn im bình

Ai cũng mong luôn luôn nở thú vui xinhVà luôn luôn muốn tình bản thân vui êm ảĐâu ai mong yêu rồi thành kẻ lạThuyền ra khơi sóng xô té buông chèo.

Trong cuộc đời cũng lắm lúc cheo neoThuyền hy vọng đậu nên coi theo mẫu nướcEm chẳng mong muốn đưa tình đi đánh cượcTại hẫm duyên nhịp Ô Thước đôi đường.

*
thơ tình mùa đông cô đơn (ảnh: internet)

#14

MÙA ĐÔNG ƠI

Thơ: è cổ Quang Mới

Mùa Đông sang nhìn mẫu lá úa vàngGom đáng nhớ hai sản phẩm cây liễu rũKhoảnh khắc ấy con tim hoài ấp ủBờ môi hồng quyến rũ những đắm say

Lòng chênh chao tình chưa được tỏ bàyEm đang vội đắm say mặt tình mớiĐể anh mãi ôm nỗi sầu đứng đợiTim hao nhỏ xíu vời vợi đầy đủ xót xa

Còn lại trên đây anh với nhẵn chiều tàTình dang dở hôm qua còn tương đối ấmLời nguyện cầu chiều kia sương cầu đẫmCó nào ngờ vừa ngấm đã biệt ly

Chữ nợ duyên nó cũng thật lạ kỳChẳng tao ngộ tín đồ đi chưa về nữaĐể tim mãi khắc vào thêm vết cứaDuyên lạc đường lựa chọn cũng bởi không.

#15GIẤC MƠ MÙA ĐÔNGThơ: è Thị Phượng

Thầm ao ước anh sẽ là ngọn lửa hồngĐể sưởi ấm trong đông bi đát giá lạnhKhỏi đơn lẻ giữa đêm trường hiu quạnhBởi có tín đồ luôn ở kề bên sẻ san

Mơ xuân về tỏa ánh nắng ngập trànCùng bước dạo vào không gian lộng lẫyĐào khoe sắc lan hồng giơ cánh vẫyRộn trên cành nghe thấy mãi chim ca

Nếu bao ngày bản thân chẳng nên cách xaThì nay đã chung một nhà hạnh phúcĐỡ xung khắc khoải con tim sầu thúc giụcThật tưng bừng rộn ràng tấp nập lúc sang trọng canh

Tại chia tay nhiều ngày tháng thôi đànhNgồi lặng lẽ âm thầm đếm nhành hoa chũm sắcBốn mùa dõi phía chân trời nam giới bắcTrông ngóng hoài anh vững chắc vẫn chưa quên

Bến sông xưa mải ấp ủ con thuyềnBên bờ chờ đón đại trượng phu trên lối nhỏNao gặp gỡ gỡ tựa bờ vai bày tỏBao giận hờn ao ước nói rõ thiệt hơn.

*
mùa đông cô đơn (ảnh: internet)
*
cảnh ảm rượu cồn của ngày đông (ảnh: internet)

#16(đang cập nhật..)